Khi tình huống khẩn qua đi, mọi người thường thở phào và quay lại nhịp sống bình thường. Nhưng giai đoạn sau đó cũng cần được chú ý, cả về y tế lẫn tinh thần.
Hiểu rõ những gì đã xảy ra
- Hỏi rõ chẩn đoán
- Hỏi vì sao lại xảy ra
- Hỏi về khả năng tái diễn
- Ghi lại thông tin được giải thích
- Hỏi lại nếu chưa hiểu
Người nhà trong lúc lo lắng thường không nhớ được những gì bác sĩ nói, nên ghi lại là việc nên làm.
Kế hoạch theo dõi
- Biết lịch tái khám
- Biết các thuốc được kê và cách dùng
- Biết dấu hiệu nào cần quay lại ngay
- Biết những gì cần kiêng hoặc hạn chế
- Biết ai để liên hệ khi có thắc mắc
Danh sách dấu hiệu cần quay lại là thông tin quan trọng nhất nhưng lại hay bị quên hỏi.
Tác động lên người bệnh
- Sợ hãi về khả năng tái diễn
- Lo lắng kéo dài
- Mất tự tin trong sinh hoạt
- Có thể tránh các hoạt động trước đây làm được
- Cần được ghi nhận và hỗ trợ
Nỗi sợ tái diễn có thể làm người bệnh thu hẹp cuộc sống nhiều hơn mức mà tình trạng sức khoẻ đòi hỏi.
Tác động lên người chứng kiến
- Hình ảnh lặp lại trong đầu
- Khó ngủ hoặc gặp ác mộng
- Lo lắng quá mức về sức khoẻ người thân
- Cảm giác tội lỗi vì đã không làm gì hoặc làm chậm
- Đây là phản ứng bình thường trong giai đoạn đầu
Cảm giác tội lỗi rất phổ biến ở người nhà dù họ đã làm đúng mọi thứ có thể làm.
Khi nào cần tìm hỗ trợ tâm lý
- Khi các triệu chứng kéo dài nhiều tuần
- Khi ảnh hưởng tới sinh hoạt và giấc ngủ
- Khi né tránh nhiều tình huống
- Khi lo lắng chiếm nhiều tâm trí
- Khi thấy không tự vượt qua được
Tìm hỗ trợ sớm cho kết quả tốt hơn nhiều so với chờ tới khi không chịu đựng nổi.
Với trẻ em chứng kiến
- Giải thích bằng ngôn ngữ phù hợp tuổi
- Không giấu hoàn toàn
- Cho phép trẻ hỏi
- Trấn an rằng đó không phải lỗi của trẻ
- Giữ nhịp sinh hoạt ổn định
- Chú ý thay đổi hành vi trong những tuần sau
Trẻ thường tự tưởng tượng ra điều tệ hơn thực tế khi không được giải thích, nên im lặng không phải cách bảo vệ.
Rút kinh nghiệm cho lần sau
- Điều gì đã làm tốt
- Điều gì có thể làm nhanh hơn
- Thông tin nào thiếu khi cần
- Cần chuẩn bị gì thêm
- Bàn theo hướng xây dựng chứ không trách móc
Buổi nói chuyện này nên diễn ra khi mọi người đã bình tâm chứ không ngay trong lúc còn căng thẳng.
Cập nhật sự chuẩn bị
- Bổ sung thông tin y tế còn thiếu
- Cập nhật danh sách thuốc
- Bổ sung hộp sơ cứu
- Điều chỉnh kế hoạch gia đình
- Cân nhắc học sơ cứu nếu chưa
Ngay sau một biến cố là lúc động lực chuẩn bị cao nhất, nên đó là thời điểm tốt để hành động.
Điều chỉnh nhà ở nếu cần
- Phòng ngã nếu biến cố liên quan tới ngã
- Lắp tay vịn
- Cải thiện ánh sáng
- Dọn vật cản
- Sắp xếp đồ dùng trong tầm với
Những thay đổi này thường bị trì hoãn cho tới khi có biến cố, và đó là lúc chúng nên được làm ngay.
Hỗ trợ người bệnh quay lại sinh hoạt
- Khuyến khích trong khả năng cho phép
- Không bao bọc quá mức
- Tôn trọng nhịp độ của họ
- Ghi nhận các tiến bộ nhỏ
- Theo hướng dẫn của bác sĩ về mức hoạt động
Bao bọc quá mức làm người bệnh mất tự tin và điều đó cản trở phục hồi hơn là giúp.
Chăm sóc người chăm sóc
- Giai đoạn sau biến cố rất mệt
- Chia sẻ việc chăm sóc giữa các thành viên
- Cần ngủ và ăn uống đủ
- Cần có khoảng nghỉ
- Nói ra khi thấy quá sức
Người chăm sóc kiệt sức không chăm sóc tốt được, và điều này thường bị bỏ qua trong giai đoạn đầu.
Khi kết quả không như mong muốn
- Mất mát cần được thừa nhận
- Buồn và tiếc nuối là phản ứng bình thường
- Không tự trách về những gì đã không làm được
- Tìm hỗ trợ nếu cần
- Cho mình thời gian
Người nhà thường tự trách rất lâu về những phút đã chậm, dù trong thực tế họ đã làm những gì có thể.
Nguyên tắc chung
- Giai đoạn sau cũng cần được chú ý
- Hiểu rõ kế hoạch theo dõi
- Tác động tâm lý là có thật
- Rút kinh nghiệm theo hướng xây dựng
- Dùng động lực này để chuẩn bị tốt hơn
Nội dung này mang tính thông tin chung; mọi vấn đề về theo dõi và điều trị phải theo hướng dẫn của bác sĩ.
Câu hỏi thường gặp
Sau khi ra viện cần chú ý gì?
Hiểu rõ chẩn đoán và kế hoạch điều trị, biết dấu hiệu nào cần quay lại, nắm lịch tái khám và cách dùng thuốc được kê.
Người chứng kiến có bị ảnh hưởng không?
Có. Nhiều người có ác mộng, lo lắng hoặc hình ảnh lặp lại trong đầu sau khi chứng kiến biến cố. Đây là phản ứng bình thường nhưng nếu kéo dài thì nên tìm hỗ trợ.
Có nên rút kinh nghiệm không?
Nên, nhưng theo hướng xây dựng chứ không trách móc. Mục tiêu là chuẩn bị tốt hơn cho lần sau chứ không phải tìm người có lỗi.
Trẻ em chứng kiến thì sao?
Cần được giải thích bằng ngôn ngữ phù hợp tuổi, được trấn an và được phép hỏi. Không nên giấu hoàn toàn vì trẻ thường tự tưởng tượng ra điều tệ hơn.