Với người đã từng có một phản ứng nặng, câu hỏi không phải là có xảy ra lần nữa không mà là nếu xảy ra thì mọi thứ đã sẵn sàng chưa.
Xác định tác nhân
- Là bước đầu tiên và quan trọng nhất
- Cần được khám chuyên khoa
- Dựa vào bệnh sử và xét nghiệm phù hợp
- Biết chính xác giúp phòng tránh hiệu quả
- Một số trường hợp không tìm ra tác nhân
Khi không xác định được tác nhân, việc chuẩn bị sẵn sàng càng trở nên quan trọng hơn.
Kế hoạch xử trí cá nhân
- Do bác sĩ lập riêng
- Ghi rõ dấu hiệu cần nhận biết
- Ghi rõ các bước xử trí
- Ghi rõ khi nào gọi cấp cứu
- In ra nhiều bản
- Để ở nhà, ở nơi làm việc và mang theo
Kế hoạch viết sẵn giúp người xung quanh hành động đúng khi bản thân người bệnh không còn nói được.
Thuốc cấp cứu mang theo
- Dùng theo chỉ định riêng của bác sĩ
- Luôn mang theo bên mình
- Kiểm tra hạn dùng định kỳ
- Bảo quản đúng điều kiện
- Cân nhắc có hai bộ ở hai nơi
- Thay khi hết hạn
Để thuốc cấp cứu ở nhà trong khi mình đang ở ngoài là tình huống khiến việc kê thuốc trở nên vô nghĩa.
Học cách dùng
- Được nhân viên y tế hướng dẫn trực tiếp
- Thực hành với dụng cụ mẫu nếu có
- Người nhà cũng phải biết
- Ôn lại định kỳ
- Đọc lại hướng dẫn khi thay thuốc mới
Người nhà biết dùng quan trọng không kém chính người bệnh, vì trong cơn nặng họ có thể không tự làm được.
Thông tin cho người xung quanh
- Người nhà cần biết đầy đủ
- Đồng nghiệp thân cận nên biết
- Giáo viên nếu là trẻ em
- Người thường đi cùng
- Cho họ biết vị trí thuốc cấp cứu
Người bị dị ứng nặng thường ngại nói ra, nhưng chính việc nói ra là lớp bảo vệ quan trọng nhất.
Mang thông tin bên mình
- Thẻ ghi rõ tác nhân gây dị ứng
- Ghi số liên lạc khẩn
- Để ở nơi dễ tìm trong ví
- Cân nhắc vòng hoặc thẻ đeo
- Hữu ích khi người bệnh không nói được
Thông tin này có thể là thứ duy nhất nhân viên cấp cứu có được nếu người bệnh đã mất ý thức.
Phòng tránh tác nhân thức ăn
- Đọc nhãn mỗi lần mua
- Hỏi kỹ khi ăn ngoài
- Chú ý nguy cơ nhiễm chéo
- Cẩn trọng với món không rõ thành phần
- Mang theo đồ ăn riêng khi cần
Công thức sản phẩm thay đổi theo thời gian, nên thói quen đọc nhãn mỗi lần là cần thiết chứ không thừa.
Phòng tránh tác nhân thuốc
- Nói rõ tiền sử với mọi bác sĩ và dược sĩ
- Ghi vào sổ khám bệnh
- Biết chính xác tên hoạt chất
- Hỏi trước khi dùng thuốc mới
- Tránh cả nhóm thuốc liên quan
Nói tiền sử dị ứng ngay từ đầu mỗi lần khám nên trở thành thói quen tự động.
Ở trường học
- Thông báo chính thức với nhà trường
- Cung cấp kế hoạch xử trí
- Bảo đảm thuốc cấp cứu có sẵn ở trường
- Giáo viên được hướng dẫn cách dùng
- Dạy trẻ tự nói về dị ứng của mình
- Chuẩn bị trước cho các hoạt động ngoại khoá
Các chuyến đi dã ngoại và tiệc lớp là những dịp cần chuẩn bị riêng chứ không thể theo thói quen ngày thường.
Ở nơi làm việc
- Cho ít nhất vài đồng nghiệp biết
- Để một bộ thuốc cấp cứu tại chỗ
- Cho họ biết vị trí
- Chú ý với các bữa ăn chung
- Nói rõ khi tham gia sự kiện công ty
Các bữa liên hoan ở cơ quan là tình huống rủi ro thường gặp mà người bị dị ứng hay ngại nói ra.
Khi đi du lịch
- Mang đủ thuốc và thêm dự phòng
- Mang bản kế hoạch xử trí
- Tìm hiểu trước về cơ sở y tế gần nơi ở
- Học cách nói về dị ứng bằng ngôn ngữ địa phương nếu ra nước ngoài
- Cho người đi cùng biết
Mang thuốc ở hai nơi khác nhau trong hành lý tránh được rủi ro mất hành lý.
Tái khám định kỳ
- Đánh giá lại tình trạng
- Cập nhật kế hoạch xử trí
- Kiểm tra kỹ thuật dùng thuốc
- Thay thuốc hết hạn
- Hỏi về các hướng điều trị mới
Với một số loại dị ứng có các phương pháp điều trị giảm mẫn cảm, và bác sĩ chuyên khoa sẽ tư vấn khi phù hợp.
Khía cạnh tâm lý
- Lo lắng kéo dài là phản ứng thường gặp
- Có người tránh hoàn toàn các hoạt động xã hội
- Cuộc sống bị thu hẹp quá mức
- Chuẩn bị tốt giúp giảm lo lắng
- Tìm hỗ trợ nếu lo lắng chiếm nhiều tâm trí
Mục tiêu của việc chuẩn bị là để sống bình thường chứ không phải để sống trong sợ hãi thường trực.
Nguyên tắc chung
- Biết tác nhân và tránh triệt để
- Luôn mang thuốc cấp cứu theo
- Người xung quanh phải biết
- Có kế hoạch viết sẵn
- Dùng thuốc cấp cứu rồi vẫn phải tới viện
Nội dung này mang tính thông tin chung; kế hoạch xử trí và thuốc cấp cứu phải do bác sĩ chỉ định riêng.
Câu hỏi thường gặp
Người từng bị sốc phản vệ cần chuẩn bị gì?
Cần có kế hoạch xử trí do bác sĩ lập, thuốc cấp cứu mang theo nếu được kê, thông tin cho người xung quanh, và biết cách tránh tác nhân đã xác định.
Ai cần biết về tình trạng này?
Người nhà, đồng nghiệp thân cận, giáo viên nếu là trẻ em, và bất kỳ ai thường ở cùng. Họ có thể là người gọi cấp cứu hoặc dùng thuốc giúp.
Bút tiêm cấp cứu cần lưu ý gì?
Mang theo bên mình, kiểm tra hạn dùng định kỳ, bảo quản đúng điều kiện, và bảo đảm cả người nhà đều biết cách dùng.
Sau khi dùng thuốc cấp cứu có cần đi viện không?
Có, luôn cần. Thuốc cấp cứu giúp kiểm soát tạm thời nhưng không thay thế được việc theo dõi và điều trị tại cơ sở y tế.